phê phán chủ nghĩa
Phê phán chủ nghĩa là một phương pháp phân tích quan trọng trong nghiên cứu văn học.
Danh từ: - Chủ nghĩa phê phán: một trào lưu tư tưởng hoặc phương pháp luận nhấn mạnh vào việc phân tích, đánh giá, và chỉ trích các hiện tượng xã hội, văn hóa, chính trị, hoặc triết học dựa trên các tiêu chí lý tính và phản biện. Từ "phê phán chủ nghĩa" được dùng để chỉ khuynh hướng hoặc học thuyết coi trọng sự phê phán như một công cụ chính để nhận thức và cải tạo thực tại.
- (Trào lưu phê phán trong triết học hiện đại thường liên quan đến Kant.)
- (Nhiều học giả dùng chủ nghĩa phê phán để xem xét các bất công trong xã hội.)
"phê phán chủ nghĩa duy lý": một nhánh của phê phán chủ nghĩa tập trung vào việc đánh giá các giả định của chủ nghĩa duy lý.
- Phê phán chủ nghĩa duy lý đặt câu hỏi về tính tuyệt đối của lý trí. (Nhánh phê phán chủ nghĩa này nghi vấn tính toàn năng của lý trí.)
"phương pháp phê phán chủ nghĩa": cách tiếp cận dùng phê phán làm công cụ nghiên cứu.
- Phương pháp phê phán chủ nghĩa giúp nhà khoa học xã hội phát hiện các mâu thuẫn tiềm ẩn. (Cách tiếp cận phê phán giúp các nhà khoa học xã hội tìm ra mâu thuẫn ẩn.)
Chủ nghĩa phê phán (danh từ): cách viết thông dụng hơn của "phê phán chủ nghĩa", mang cùng nghĩa.
- Chủ nghĩa phê phán là nền tảng của tư duy phản biện. (Chủ nghĩa phê phán là cơ sở của tư duy phản biện.)
Phê bình (danh từ): hành động nhận xét, đánh giá, chỉ trích, nhưng thường mang tính cá nhân hoặc cụ thể hơn, không phải một hệ thống tư tưởng.
- Phê bình văn học là một phần của phê phán chủ nghĩa. (Phê bình văn học là một phần trong chủ nghĩa phê phán.)
- Chủ nghĩa phê bình: một thuật ngữ tương đương, thường được dùng trong văn cảnh triết học và văn hóa.
- Phản biện: hành động hoặc khuynh hướng đặt câu hỏi và đánh giá lại các quan điểm.
- Tinh thần phê phán chủ nghĩa: thái độ sẵn sàng phân tích và chỉ trích một cách có hệ thống.
- Tinh thần phê phán chủ nghĩa giúp xã hội tiến bộ. (Thái độ phê phán có hệ thống thúc đẩy xã hội phát triển.)